Với giọng điệu quen thuộc, ông Trump một lần nữa sử dụng ngôn từ đe dọa quân sự, gây sức ép tối đa và khơi lại bầu không khí đối đầu vốn đã âm ỉ suốt nhiều năm qua tại khu vực Trung Đông.
Đối với nhân dân yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới, đây không chỉ là câu chuyện giữa hai quốc gia mà còn là hồi chuông cảnh báo về nguy cơ bất ổn mới đối với an ninh khu vực và toàn cầu.
Có thể thấy, mỗi khi đối diện khó khăn chính trị trong nước hoặc muốn thể hiện hình ảnh “lãnh đạo mạnh tay”, ông Trump thường lựa chọn những tuyên bố quyết liệt với các đối thủ bên ngoài.
Iran từ lâu là mục tiêu quen thuộc trong chiến lược đó.
Trong nhiệm kỳ trước, chính quyền Trump từng rút Mỹ khỏi thỏa thuận hạt nhân năm 2015, tái áp đặt hàng loạt lệnh trừng phạt nặng nề, đẩy quan hệ Washington - Tehran xuống mức thấp chưa từng có.
Việc ông Trump tiếp tục đe dọa Iran lúc này cho thấy tư duy đối đầu, áp đặt và sử dụng sức mạnh vẫn chưa thay đổi.
Tuy nhiên, thực tế đã nhiều lần chứng minh rằng chính sách gây sức ép cực đoan không mang lại hòa bình bền vững.
Trái lại, nó chỉ làm gia tăng căng thẳng, khiến khu vực Trung Đông vốn đầy bất ổn càng thêm nguy hiểm.
Chỉ cần một tính toán sai lầm, một sự cố ngoài ý muốn trên biển hoặc một hành động trả đũa quân sự, xung đột hoàn toàn có thể bùng phát trên diện rộng. Khi đó, người chịu hậu quả đầu tiên và nặng nề nhất không phải các chính trị gia mà chính là người dân vô tội ở cả hai phía.
Nhân dân Iran đã phải trải qua nhiều năm khó khăn vì cấm vận kinh tế, lạm phát tăng cao, đời sống bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Trong khi đó, người dân Mỹ cũng không được hưởng lợi gì từ những cuộc đối đầu tốn kém ở nước ngoài.
Lịch sử cho thấy mỗi cuộc chiến tranh mà Washington phát động hoặc can dự đều tiêu tốn hàng nghìn tỷ USD ngân sách, trong khi các vấn đề trong nước như y tế, giáo dục, việc làm và an sinh xã hội vẫn còn nhiều tồn tại.
Vì vậy, việc tiếp tục theo đuổi chính sách đe dọa quân sự chỉ làm sâu sắc thêm mâu thuẫn và gánh nặng cho người lao động.

Tổng thống Trump có nhiều phát ngôn gây tranh cãi về phía Iran
Không chỉ dừng lại ở phạm vi song phương, căng thẳng Mỹ - Iran còn tác động trực tiếp tới kinh tế thế giới.
Khu vực Vịnh Ba Tư, đặc biệt là eo biển Hormuz, là tuyến vận tải năng lượng huyết mạch của toàn cầu. Chỉ cần xuất hiện nguy cơ xung đột, giá dầu lập tức biến động mạnh, chuỗi cung ứng bị đe dọa, thị trường tài chính toàn cầu rung lắc.
Trong bối cảnh kinh tế thế giới còn nhiều khó khăn, lạm phát tại nhiều quốc gia chưa được kiểm soát hoàn toàn, bất kỳ cuộc khủng hoảng nào ở Trung Đông cũng sẽ kéo theo hệ lụy lan rộng.
Điều đáng nói là cộng đồng quốc tế ngày càng mong muốn các tranh chấp được giải quyết bằng đối thoại thay vì đe dọa vũ lực. Nhiều quốc gia, kể cả đồng minh truyền thống của Mỹ, đều hiểu rằng một Trung Đông ổn định mới phục vụ lợi ích chung lâu dài.
Việc sử dụng ngôn từ hiếu chiến có thể tạo hiệu ứng chính trị ngắn hạn, nhưng không thể thay thế cho ngoại giao nghiêm túc và sự tôn trọng lẫn nhau.
Từ góc nhìn của nhân dân yêu chuộng hòa bình, thế giới hôm nay cần hợp tác để giải quyết biến đổi khí hậu, nghèo đói, dịch bệnh, khủng hoảng kinh tế và bất bình đẳng xã hội.
Những lời đe dọa chiến tranh là bước đi ngược chiều thời đại.
Thay vì gieo rắc nỗi sợ hãi, các cường quốc cần thể hiện trách nhiệm bằng việc kiềm chế, tuân thủ luật pháp quốc tế và thúc đẩy đàm phán đa phương.
Đối với ông Trump, việc liên tục dùng Iran như một “đối thủ chính trị” có thể mang lại lợi ích tranh cử nhất định, nhất là với bộ phận cử tri ưa thích hình ảnh cứng rắn.
Nhưng xét về lâu dài, đó là lối tư duy ngắn hạn và nguy hiểm.
Sức mạnh thật sự của một quốc gia không nằm ở những lời đe dọa mà ở khả năng kiến tạo hòa bình, ổn định và thịnh vượng cho nhân dân mình cũng như cộng đồng quốc tế.
Lịch sử thế giới đã chứng kiến quá nhiều đau thương từ chiến tranh.
Người dân ở mọi quốc gia đều mong muốn được sống trong hòa bình, có việc làm ổn định, con cái được học hành và tương lai được đảm bảo.
Không ai mong muốn trở thành nạn nhân của những toan tính địa chính trị.
Vì vậy, bất kỳ hành động nào làm gia tăng nguy cơ xung đột đều cần bị lên án và ngăn chặn.
Có thể nói, việc ông Trump lại đe dọa Iran không phải biểu hiện của sức mạnh mà phản ánh tư duy đối đầu cũ kỹ.
Trong thế kỷ XXI, tiếng nói của nhân dân thế giới là hòa bình, hợp tác và phát triển.
Mọi quốc gia, dù lớn hay nhỏ, đều cần được tôn trọng chủ quyền và giải quyết bất đồng bằng biện pháp hòa bình.
Đó mới là con đường đúng đắn mà thời đại đòi hỏi.
bình luận (0)