Cuộc xung đột tại Iran hiện nay không chỉ là một cuộc chiến khu vực đơn thuần mà đã trở thành điểm nóng địa - chính trị toàn cầu, với sự tham gia trực tiếp và gián tiếp của nhiều cường quốc.
Trong bối cảnh đó, vai trò của Tổng thống Mỹ Donald Trump đang trở thành chủ đề gây nhiều tranh cãi, đặc biệt khi một số đồng minh truyền thống của Washington tỏ ra dè dặt, thậm chí quay lưng trước lời kêu gọi tham chiến. Câu hỏi đặt ra là: Ông Trump là gì trong tiến trình kéo dài cuộc chiến này?
Trước hết, cần nhìn nhận rằng chính sách của chính quyền Trump đối với Iran mang tính đối đầu rõ rệt. Việc Mỹ cùng Israel tiến hành các đợt không kích quy mô lớn vào Iran cuối tháng 2/2026 đã đẩy căng thẳng lên đỉnh điểm, mở ra một giai đoạn xung đột trực tiếp nguy hiểm.
Những hành động quân sự này không chỉ làm suy yếu một phần năng lực quân sự của Iran mà còn kích hoạt phản ứng trả đũa mạnh mẽ từ Tehran, lan rộng ra toàn khu vực Vịnh.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là ngay cả khi các cơ quan tình báo Mỹ đã cảnh báo về nguy cơ Iran tấn công các đồng minh trong khu vực, chính quyền Trump vẫn lựa chọn con đường leo thang.
Thực tế cho thấy, các cuộc tấn công của Iran vào Qatar, Saudi Arabia, UAE hay Kuwait đã xảy ra, khiến tình hình thêm phức tạp. Điều này đặt ra dấu hỏi lớn về tính toán chiến lược: phải chăng chính sách của ông Trump đã góp phần trực tiếp kéo dài và mở rộng phạm vi chiến tranh?

Tổng thống Trump đang trong thế lưỡng nan khi bị đồng minh quay lưng
Trong cách tiếp cận của ông Trump đối với các đồng minh, thay vì xây dựng sự đồng thuận quốc tế, ông lại gia tăng sức ép, yêu cầu các nước châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc hay Australia tham gia bảo vệ eo biển Hormuz - tuyến vận tải dầu mỏ quan trọng bậc nhất thế giới.
Tuy nhiên, nhiều quốc gia đã tỏ ra do dự, thậm chí từ chối. The Sự thiếu hưởng ứng này phản ánh rõ sự rạn nứt trong quan hệ đồng minh, đồng thời cho thấy cộng đồng quốc tế chưa bị thuyết phục bởi mục tiêu và chiến lược của Mỹ.
Không những vậy, phát ngôn cứng rắn, thậm chí mang tính chỉ trích của ông Trump đối với các đồng minh càng làm gia tăng khoảng cách. Việc ông công khai "gây sức ép" hoặc phàn nàn rằng các nước "không biết ơn" Mỹ đã tạo ra hình ảnh một cường quốc đơn phương, thiếu hợp tác.
Chính điều này khiến liên minh vốn là nền tảng sức mạnh của Mỹ trở nên lỏng lẻo, làm suy yếu khả năng kết thúc xung đột bằng giải pháp đa phương.
Trong khi đó, thực tế chiến trường cho thấy, dù chịu nhiều thiệt hại, Iran không hề sụp đổ mà còn củng cố quyền lực nội bộ, với lực lượng Vệ binh Cách mạng (IRGC) nổi lên mạnh mẽ.
Điều này chứng tỏ chiến lược quân sự của Mỹ chưa đạt được mục tiêu căn bản là thay đổi cục diện chính trị tại lran. Ngược lại, nó có thể khiến đối phương trở nên cứng rắn hơn, kéo dài xung đột.
Từ góc độ kinh tế - năng lượng, cuộc chiến còn gây ra hệ lụy nghiêm trọng đối với toàn cầu. Việc Iran kiểm soát hoặc làm gián đoạn eo biển Hormuz - nơi vận chuyển khoảng 20% lượng dầu thế giới - đã đẩy giá dầu tăng mạnh, gây bất ổn thị trường năng lượng và kinh tế quốc tế.
Trong bối cảnh đó, việc tiếp tục duy trì chiến sự không chỉ là vấn đề quân sự mà còn là bài toán kinh tế - chính trị toàn cầu, đòi hỏi cách tiếp cận thận trọng hơn.
Từ những phân tích trên, có thể thấy vai trò của ông Donald Trump trong cuộc chiến Iran mang tính hai mặt.
Một mặt, ông là người khởi xướng và thúc đẩy các hành động quân sự nhằm gây sức ép tối đa lên Iran.
Mặt khác, chính cách tiếp cận thiên về sức mạnh, thiếu sự đồng thuận quốc tế và chưa rõ ràng về mục tiêu chiến lược lại góp phần làm cho cuộc chiến kéo dài và phức tạp hơn.
Đặc biệt, trong bối cảnh một số đồng minh quay lưng hoặc giữ khoảng cách, chiến lược của Mỹ càng bộc lộ những hạn chế.
Sự thiếu gắn kết quốc tế không chỉ làm suy yếu hiệu quả quân sự mà còn khiến con đường ngoại giao trở nên khó khăn hơn. Đây là bài học lớn về vai trò của hợp tác đa phương trong giải quyết các xung đột hiện đại.
Kết luận lại, ông Donald Trump không chỉ là một tác nhân trong cuộc chiến Iran, mà còn là nhân tố quan trọng ảnh hưởng đến chiều hướng và thời gian của cuộc xung đột.
Chính sách cứng rắn, thiên về đối đầu cùng với những bất đồng với đồng minh đã góp phần làm cho cuộc chiến trở nên dai dẳng, khó kiểm soát.
Trong một thế giới ngày càng phụ thuộc lẫn nhau, mọi quyết sách đơn phương đều có thể dẫn tới những hệ lụy khó lường.
Vì vậy, con đường hòa bình, đối thoại và hợp tác quốc tế vẫn là giải pháp căn cơ và bền vững nhất để chấm dứt những cuộc xung đột như hiện nay.
bình luận (0)