Trong nhiều thập niên, Trung Đông luôn là phép thử khắc nghiệt đối với mọi chiến lược quyền lực toàn cầu. Với Mỹ, khu vực này vừa là nơi bảo vệ lợi ích an ninh, vừa là điểm nóng dễ biến các chiến dịch quân sự thành những cuộc chiến kéo dài ngoài dự tính.
Câu hỏi đặt ra hiện nay là liệu Washington có đang bước vào một vòng xoáy mới tại Iran - một vòng xoáy mà lịch sử từng cảnh báo bằng những bài học đắt giá từ Iraq và Afghanistan?
Nhìn trên bề mặt, ưu thế quân sự của Mỹ là điều không thể phủ nhận với công nghệ quân sự vượt trội, khả năng tấn công chính xác và hệ thống đồng minh rộng khắp, Washington có thể nhanh chóng gây thiệt hại đáng kể cho đối phương.
Các chiến dịch không kích quy mô lớn có thể phá hủy cơ sở hạ tầng quân sự, làm suy yếu lực lượng hải quân và hạn chế khả năng triển khai tên lửa của Iran.
Tuy nhiên, chiến tranh hiện đại hiếm khi được quyết định chỉ bằng sức mạnh hỏa lực. Vấn đề cốt lõi không phải là Mỹ có thể đánh bại Iran trên chiến trường hay không, mà là Washington có thể đạt được mục tiêu chính trị của mình với chi phí và thời gian chấp nhận được hay không?
Lịch sử cho thấy, khoảng cách giữa chiến thắng quân sự và thành công chiến lược thường rất lớn.
Iran không phải là một quốc gia dễ bị khuất phục. Với diện tích rộng lớn, dân số hơn 80 triệu người và một hệ thống quân sự - chính trị được tổ chức chặt chẽ, Tehran có khả năng duy trì sức kháng cự lâu dài.
Quan trọng hơn, Iran không chỉ dựa vào lực lượng chính quy. Trong nhiều năm qua, nước này đã xây dựng một mạng lưới ảnh hưởng trải dài khắp Trung Đông thông qua các lực lượng đồng minh và các nhóm vũ trang thân Tehran.
Chiến lược này tạo ra một kiểu chiến tranh phi đối xứng. Thay vì đối đầu trực diện với sức mạnh quân sự vượt trội của Mỹ, Iran có thể phân tán xung đột ra nhiều mặt trận.
Các cuộc tấn công có thể diễn ra ở Iraq, Syria, Lebanon hay Yemen - những nơi Mỹ và các đồng minh có lợi ích chiến lược. Điều đó khiến Washington phải đối mặt với một chiến trường không có ranh giới rõ ràng.
Đây chính là yếu tố khiến nguy cơ "sa lầy" trở nên đáng chú ý. Một cuộc chiến có thể bắt đầu bằng những chiến dịch quân sự nhanh gọn, nhưng nếu xung đột lan rộng và kéo dài, chi phí chính trị và kinh tế sẽ tăng lên theo thời gian. Với Mỹ, bài toán này không chỉ nằm ở chiến trường mà còn ở trong nước.
Trong xã hội Mỹ, sự ủng hộ đối với các cuộc chiến ở nước ngoài thường giảm dần khi thương vong và chi phí gia tăng. Sau hai thập niên chiến tranh ở Afghanistan và Iraq, tâm lý mệt mỏi chiến tranh đã trở nên rõ rệt trong dư luận. Một chiến dịch quân sự mới tại Trung Đông vì thế khó có thể duy trì sự ủng hộ lâu dài nếu không đạt được kết quả rõ ràng.
Bên cạnh yếu tố chính trị nội bộ, cuộc đối đầu với lran còn liên quan trực tiếp đến cấu trúc an ninh khu vực và thị trường năng lượng toàn cầu. Eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển dầu quan trọng bậc nhất thế giới - nằm trong khu vực ảnh hưởng của Tehran. Chỉ cần căng thẳng leo thang, nguy cơ gián đoạn nguồn cung năng lượng có thể gây chấn động thị trường toàn cầu.
Điều này khiến xung đột Mỹ - Iran không còn là một vấn đề song phương. Các quốc gia trong khu vực, từ các nước vùng Vịnh đến châu Âu và châu Á, đều có lợi ích trực tiếp liên quan.
Một cuộc chiến kéo dài có thể kéo theo sự can dự của nhiều bên, khiến bức tranh địa chính trị trở nên phức tạp hơn.

Mỹ đang trong ván bài chính trị - quân sự quan trọng tại Trung đông
Ở góc độ chiến lược, Washington phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn. Nếu mở rộng chiến dịch quân sự, nguy cơ leo thang và lan rộng xung đột sẽ tăng lên.
Nhưng nếu chỉ dừng ở các cuộc tấn công hạn chế, hiệu quả răn đe có thể không đủ để thay đổi hành vi của Tehran. Chính vì vậy, vấn đề then chốt không nằm ở sức mạnh quân sự mà ở khả năng định hình một chiến lược dài hạn. Một chiến lược hiệu quả phải kết hợp giữa sức ép quân sự, ngoại giao và các công cụ kinh tế.
Nếu chỉ dựa vào sức mạnh quân sự, Washington có thể đạt được những thắng lợi ngắn hạn nhưng khó giải quyết tận gốc nguyên nhân của xung đột.
Trung Đông từ lâu đã chứng minh rằng những chiến dịch quân sự dễ bắt đầu nhưng rất khó kết thúc. Mỗi cuộc can thiệp đều tạo ra những hệ quả ngoài dự tính: sự trỗi dậy của các lực lượng mới, những khoảng trống quyền lực và các vòng xoáy bạo lực tiếp nối nhau.
Trong bối cảnh đó, câu hỏi "Mỹ có đang sa lầy ở Iran hay không?" có lẽ vẫn còn quá sớm để trả lời dứt khoát. Nhưng có một điều rõ ràng: bất kỳ chiến lược nào tại Trung Đông nếu thiếu một lộ trình chính trị rõ ràng đều có nguy cơ biến thành một cuộc chiến không có hồi kết.
Và đó chính là giới hạn lớn nhất của sức mạnh - khi chiến thắng trên chiến trường không đồng nghĩa với việc kiểm soát được tương lai của một khu vực phức tạp như Trung Đông.
bình luận (0)