Việc Hoa Kỳ và Iran liên tiếp triển khai các biện pháp kiểm soát, phong tỏa, thậm chí sử dụng sức mạnh quân sự tại khu vực này đang làm dấy lên những quan ngại sâu sắc trong cộng đồng quốc tế.
Eo biển Hormuz không chỉ là một tuyến hàng hải thông thường mà còn là “yết hầu chiến lược” của an ninh năng lượng toàn cầu.
Mỗi ngày, một khối lượng lớn dầu mỏ và khí đốt được vận chuyển qua đây, phục vụ nhu cầu phát triển của hàng trăm quốc gia. Vì vậy, bất kỳ hành động nào gây gián đoạn lưu thông tại khu vực này đều có thể tạo ra hiệu ứng dây chuyền, tác động tiêu cực đến kinh tế thế giới, làm gia tăng bất ổn và đẩy nhiều quốc gia vào tình thế khó khăn.
Trong bối cảnh đó, việc các bên liên quan lựa chọn cách tiếp cận mang tính đối đầu, “thi nhau phong tỏa” tuyến hàng hải quốc tế quan trọng này là bước đi đáng lo ngại.
Những hành động như tăng cường hiện diện quân sự, kiểm soát tàu thuyền, thậm chí triển khai các biện pháp cứng rắn trên thực địa không chỉ làm gia tăng nguy cơ va chạm mà còn có thể dẫn tới những tính toán sai lầm, đẩy tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát.
Cần thấy rõ rằng, trong một thế giới toàn cầu hóa sâu rộng, lợi ích của các quốc gia ngày càng đan xen chặt chẽ.
Một điểm nóng xung đột ở bất kỳ khu vực nào cũng có thể nhanh chóng lan rộng, tác động đến hòa bình và phát triển chung. Những hệ lụy từ căng thẳng tại Hormuz – từ biến động giá năng lượng, gián đoạn chuỗi cung ứng đến gia tăng chi phí vận tải – đều đang hiện hữu và ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của người dân trên toàn thế giới.

Eo biển Hormuz đang là điểm nóng thế giới
Từ góc độ luật pháp quốc tế, việc bảo đảm tự do, an toàn hàng hải tại các eo biển quốc tế là nguyên tắc cơ bản đã được thừa nhận rộng rãi.
Mọi hành động đơn phương nhằm cản trở hoặc kiểm soát quá mức hoạt động qua lại hợp pháp tại khu vực này đều đi ngược lại tinh thần của Liên hợp quốc và các công ước quốc tế liên quan, trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển 1982.
Việc tôn trọng luật pháp quốc tế không chỉ là nghĩa vụ mà còn là nền tảng để duy trì trật tự và ổn định toàn cầu.
Thực tiễn lịch sử cho thấy, sử dụng sức mạnh và áp đặt ý chí không bao giờ là con đường dẫn đến hòa bình bền vững.
Ngược lại, đối thoại, hợp tác và tôn trọng lẫn nhau mới là giải pháp căn cơ để giải quyết bất đồng.
Trong bối cảnh hiện nay, điều cấp thiết là các bên cần kiềm chế tối đa, tránh mọi hành động có thể làm gia tăng căng thẳng, đồng thời nhanh chóng nối lại các kênh đối thoại nhằm tìm kiếm giải pháp hòa bình, ổn định lâu dài cho khu vực.
Cộng đồng quốc tế, đặc biệt là các quốc gia có vai trò và ảnh hưởng, cần phát huy trách nhiệm trong việc thúc đẩy các sáng kiến hòa bình, tăng cường vai trò của các cơ chế đa phương với Liên hợp quốc giữ vị trí trung tâm.
Chỉ có thông qua hợp tác và đối thoại, các bên mới có thể xây dựng được lòng tin, thu hẹp khác biệt và hướng tới những giải pháp hài hòa lợi ích.
Đối với Việt Nam, một quốc gia kiên định đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hợp tác và phát triển, những diễn biến tại Hormuz một lần nữa khẳng định tầm quan trọng của việc giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước. Trong bối cảnh nền kinh tế có độ mở cao, việc chủ động ứng phó với các biến động bên ngoài, đa dạng hóa thị trường, nguồn cung và nâng cao năng lực tự chủ là yêu cầu cấp thiết.
Hơn lúc nào hết, cần khẳng định rằng hòa bình, ổn định và tự do hàng hải không chỉ là lợi ích riêng của bất kỳ quốc gia nào mà là lợi ích chung của toàn nhân loại.
Không một quốc gia nào có thể đứng ngoài những tác động tiêu cực của xung đột và bất ổn.
Vì vậy, trách nhiệm gìn giữ hòa bình, ngăn ngừa xung đột cần được đặt lên hàng đầu.
Diễn biến tại eo biển Hormuz là một phép thử đối với ý chí và trách nhiệm của cộng đồng quốc tế trong việc bảo vệ hòa bình và trật tự thế giới. Không để khu vực này trở thành “điểm nghẽn” của giao thương toàn cầu, càng không thể để nó biến thành “ngòi nổ” của xung đột quy mô lớn – đó phải là nhận thức và hành động chung của tất cả các bên liên quan.
Trong một thế giới đầy biến động, lựa chọn đối thoại thay vì đối đầu, hợp tác thay vì chia rẽ, tôn trọng luật pháp quốc tế thay vì hành động đơn phương chính là con đường duy nhất để hướng tới một tương lai hòa bình, ổn định và phát triển bền vững cho toàn nhân loại.
bình luận (0)