Bạo hành trẻ em phải được phát hiện, ngăn chặn ngay từ hành vi đe dọa

10/05/2026 05:40 vietmy.net.vn

Gần như năm nào cũng xuất hiện những vụ án đau lòng khiến dư luận bàng hoàng, xót xa. Đó là hồi chuông cảnh báo về sự xuống cấp đạo đức trong một bộ phận xã hội, đồng thời cho thấy công tác phát hiện, ngăn chặn bạo hành trẻ em vẫn còn nhiều bất cập.

Thực tế cho thấy, các vụ bạo hành trẻ em thường được nhắc đến dưới góc độ mâu thuẫn gia đình, đặc biệt liên quan đến tình trạng “con chung, con riêng”, cha dượng, mẹ kế đối xử tàn nhẫn với trẻ nhỏ.

Nhiều em bị đánh đập dã man, bỏ đói, hành hạ trong chính mái nhà vốn phải là nơi an toàn nhất. Có trường hợp trẻ bị bạo hành suốt thời gian dài nhưng hàng xóm, người thân, thậm chí chính quyền địa phương không phát hiện hoặc phát hiện nhưng xử lý chưa quyết liệt, để rồi hậu quả xảy ra thì đã quá muộn.

Tuy nhiên, bên cạnh những vụ việc gây phẫn nộ nói trên, hiện nay còn tồn tại một dạng bạo hành âm thầm diễn ra trong nhiều gia đình nhưng chưa được xã hội nhìn nhận đầy đủ. Đó là bạo hành xuất phát từ áp lực học tập, thành tích và kỳ vọng quá mức của cha mẹ.

Không ít phụ huynh chỉ vì con học kém, không đạt điểm cao, bị giáo viên nhắc nhở hoặc mắc những lỗi nhỏ ở trường mà khi về nhà lập tức la mắng, chửi bới, thậm chí đánh đập con cái. Có người mất kiểm soát cảm xúc, cầm bất cứ vật gì trong tay để trút giận lên con mà không nghĩ đến hậu quả.

Nhiều trẻ em phải sống trong sự sợ hãi ngay chính trong gia đình của mình. Các em thường xuyên bị xúc phạm bằng những lời lẽ cay nghiệt, bị đe dọa, áp lực tinh thần kéo dài.

Đây là dạng bạo hành vô cùng nguy hiểm nhưng lại khó nhận biết hơn những tổn thương thể chất.

Những lời chửi mắng, xúc phạm kéo dài có thể khiến trẻ bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, mất tự tin, sống khép kín, trầm cảm hoặc có những hành vi tiêu cực.

Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng trẻ bị bạo hành tinh thần thường mang mặc cảm trong thời gian dài, ảnh hưởng đến nhân cách và khả năng hòa nhập xã hội sau này.

Đáng lo ngại hơn, không ít người vẫn cho rằng việc cha mẹ đánh mắng con là “dạy dỗ”, là “chuyện trong gia đình” nên ngại can thiệp.

Có những căn nhà thường xuyên vang lên tiếng quát tháo, tiếng trẻ khóc thét nhưng hàng xóm xung quanh lại sợ va chạm, ngại phiền phức nên làm ngơ.

Chính sự im lặng ấy vô tình tạo điều kiện để hành vi bạo hành tiếp diễn, tiềm ẩn nguy cơ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng hơn.

Thực tế cho thấy nhiều vụ án thương tâm bắt đầu từ những hành vi tưởng như “dạy con bình thường”. Ban đầu chỉ là quát mắng, tát tai, nhưng theo thời gian, mức độ bạo lực ngày càng nghiêm trọng khi người lớn không kiểm soát được cơn nóng giận.

Khi bạo lực trở thành thói quen, trẻ em sẽ phải đối diện với nguy cơ bị xâm hại cả về thể chất lẫn tinh thần mỗi ngày.

Một xã hội văn minh không thể chấp nhận việc trẻ em bị đối xử bằng bạo lực dưới bất kỳ hình thức nào.

Trẻ em không phải nơi để người lớn trút giận, càng không phải công cụ để cha mẹ áp đặt những kỳ vọng cực đoan. Mỗi đứa trẻ đều cần được yêu thương, lắng nghe và giáo dục bằng sự kiên nhẫn, trách nhiệm.

Ảnh minh hoạ

Để ngăn chặn hiệu quả tình trạng bạo hành trẻ em, cần có sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội.

Trước hết, công tác tuyên truyền phải được thực hiện thường xuyên, sâu rộng nhằm nâng cao nhận thức của người dân về quyền trẻ em và hậu quả nghiêm trọng của bạo hành gia đình.

Cần khẳng định rõ rằng đánh đập, chửi mắng, đe dọa trẻ em không phải là phương pháp giáo dục đúng đắn mà là hành vi vi phạm pháp luật, xâm hại nghiêm trọng đến sự phát triển của trẻ.

Bên cạnh đó, chính quyền cơ sở cần phát huy mạnh vai trò giám sát cộng đồng. Các tổ dân phố, hội phụ nữ, đoàn thể địa phương phải chủ động nắm bắt tình hình, kịp thời phát hiện những gia đình có dấu hiệu bạo hành trẻ em để can thiệp từ sớm. Không thể đợi đến khi xảy ra hậu quả nghiêm trọng mới xử lý.

Đặc biệt, cần phát động mạnh mẽ phong trào toàn dân tham gia bảo vệ trẻ em. Khi phát hiện nhà bên cạnh thường xuyên có tiếng la hét, đánh đập, đe dọa trẻ nhỏ, người dân cần báo ngay cho chính quyền địa phương, công an khu vực hoặc cơ quan chức năng để kiểm tra, xử lý kịp thời.

Việc phát hiện sớm ngay từ khi mới xuất hiện hành vi đe dọa hay bạo lực sẽ giúp ngăn chặn những bi kịch đau lòng có thể xảy ra sau đó.

Nhiều người vẫn giữ tâm lý “đóng cửa bảo nhau”, coi việc dạy con là chuyện riêng của từng gia đình.

Nhưng trước thực trạng bạo hành trẻ em ngày càng phức tạp, sự thờ ơ ấy cần phải thay đổi. Bảo vệ trẻ em không chỉ là trách nhiệm của cha mẹ mà còn là trách nhiệm của toàn xã hội.

Song song với đó, cơ quan chức năng cần xử lý nghiêm các hành vi bạo hành trẻ em nhằm tăng tính răn đe.

Không chỉ xử lý khi trẻ bị thương tích nặng hay tử vong, mà ngay cả những hành vi đe dọa, xúc phạm, hành hạ tinh thần kéo dài cũng cần được xem xét, can thiệp theo đúng quy định pháp luật. Chỉ như vậy mới có thể ngăn chặn nguy cơ bạo lực leo thang.

Nhà trường cũng giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành. Giáo viên là những người tiếp xúc với học sinh hằng ngày nên có thể nhận ra những biểu hiện bất thường như trẻ sợ hãi, ít giao tiếp, có thương tích hoặc thay đổi tâm lý đột ngột.

Khi phát hiện dấu hiệu nghi vấn, nhà trường cần phối hợp ngay với gia đình và cơ quan chức năng để kịp thời bảo vệ trẻ.

Mỗi đứa trẻ sinh ra đều có quyền được sống an toàn, được yêu thương và phát triển lành mạnh. Không một lý do nào có thể biện minh cho hành vi bạo lực đối với trẻ em.

Những tiếng khóc âm thầm phía sau cánh cửa gia đình nếu không được phát hiện, ngăn chặn kịp thời có thể dẫn đến những bi kịch đau lòng cho cả xã hội.

Ngăn chặn bạo hành trẻ em phải bắt đầu từ việc phát hiện sớm ngay từ những hành vi đe dọa, chửi mắng, xúc phạm và bạo lực nhỏ nhất.

Chỉ khi cộng đồng cùng lên tiếng, chính quyền vào cuộc quyết liệt và pháp luật được thực thi nghiêm minh thì trẻ em mới thực sự được sống trong môi trường an toàn, nhân văn và đầy tình yêu thương.

Link gốc