Quê nghèo tan hoang vì bảo hiểm nhân thọ: Vì đâu nên nỗi?

08/10/2021 08:36:00 Nhóm phóng viên
Không ít đại lý bảo hiểm vốn là những người nông dân chân lấm tay bùn, bỗng một ngày rẽ ngang làm nhân viên tư vấn bảo hiểm. Có thể cả những người mua bảo hiểm lẫn nhiều đại lý không thực sự hiểu biết rõ ràng về bảo hiểm? Tuy nhiên điều đáng nói, những đại lý bảo hiểm này đang có sự “thả nổi” từ những quy định pháp luật có phần dễ dãi cũng như sự buông lỏng quản lý, khuyến khích ngầm của các công ty bảo hiểm.

Xem bài 1 tại đây, bài 2 tại đây.

Lỗi đổ hết cho đại lý?

Trường hợp bà Hoạt ở Nam Định, ông Chí, bà Nụ, anh Mạnh ở Thanh Hóa, có thể nói ít nhiều đều vì quá tin tưởng đại lý - người làng nên chỉ thỏa thuận miệng với nhau chứ hầu hết đều không đọc lại hợp đồng khi đặt bút ký (như bà Hoạt) hoặc ngay sau khi nhận được hợp đồng (như bà Nụ, anh Mạnh). 

Không chỉ các trường hợp chúng tôi nêu trên, mà trong những năm qua, hầu hết sự việc khiếu nại, thắc mắc nào của người mua bảo hiểm được đưa lên phương tiện thông tin đại chúng; thì lỗi luôn do người mua chủ quan và đại lý bảo hiểm tư vấn không đúng cho khách hàng.

Ở xã Nam Dương, H. Nam Trực, tỉnh Nam Định. Sau khi bà Hoạt - người “chơi bảo hiểm” đầu tiên của xã đi rút tiền theo “hợp đồng miệng” và nhận về số tiền “âm vốn”, rất nhiều người mua bảo hiểm khác hoang mang. 

Như bà Nguyễn Thị M. cùng thôn đã quyết định “dừng chơi” sau ba năm đóng bảo hiểm. Mỗi năm bà M. đóng 13 triệu đồng, ba năm là đóng 39 triệu đồng. 

Thế nhưng đến tận khi gặp chúng tôi, bà M. (cùng rất nhiều người mua bảo hiểm khác ở xã Nam Dương) vẫn không hiểu tại sao sau hai lần lên TP. Nam Định, vào Văn phòng Công ty Bảo hiểm nhân thọ Pru. làm việc bà lại nhận về số tiền vỏn vẹn 16 triệu đồng. 

Những người dân nghèo oằn lưng vì bảo hiểm nhân thọ

Chỉ đến khi những người “tay ngang” như chúng tôi giải thích: Năm đầu tiên đóng, bà sẽ bị trừ 85% chi phí ban đầu (phí quản lý rủi ro, phí hợp đồng, chi phí trả tư vấn viên…), năm thứ hai bà sẽ bị trừ 75%... Và số tiền trừ đó không có giá trị hoàn lại. Thì bà M. cùng những người “chơi bảo hiểm” ở xã Nam Dương mới ngớ người. 

Bởi không một đại lý nào nói với các bà về chi phí đó khi tư vấn mua bảo hiểm. Ai nấy bấm bụng bảo nhau: “Biết mất bằng ấy tiền thì không bao giờ chúng tôi “chơi”. Giờ cũng không đi kêu đại lý được, ông Thể thì vợ nợ 20 tỷ đồng, ông B. (một đại lý khác) cũng đang vỡ 4 tỷ đồng. Mình ngu thì mình phải chịu thôi”.

Vì “hoa hồng” quá hấp dẫn?

Bà Lê Thị Nam (H. Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa), rất nhiều lần ông Trí, bà Nụ, anh Mạnh gọi điện, thậm chí đến tận nhà tìm; song bà đều trốn tránh. Anh Mạnh kể: “Từ khi bố vợ tôi bị lừa tôi cũng trực tiếp lấy số điện thoại gọi cho cô Nam. Cô đưa bố cháu lên trực tiếp tận văn phòng để hai bên đối chất với nhau.

 Nếu bố cháu sai thì bố cháu chịu, cô sai cô khai khống để bán bảo hiểm lấy doanh số thì cô phải chịu. Nhưng cô chối, cô bảo bận việc gia đình. Rất nhiều lần gọi điện và vào nhà cô ấy bảo cô dẫn đi thì cô nói cháu cứ lên văn phòng, địa chỉ ấy sẽ có người đón cháu. Nhưng mà cô ấy nhiều lần lẩn trốn không đi”.

Bà Nụ thì kể chuyện bà đã bị hấp dẫn bởi những lời nói như rót vào tai của bà Nam ra sao? bà Nam thường mời những người thân quen trong làng xóm mua bảo hiểm đồng thời kêu gọi mọi người tham gia chị đội nhóm của bà và hứa hẹn sẽ được trả hoa hồng cao, nhiều tiền. 

Cô ấy nói, làm bảo hiểm sướng lắm, không phải bỏ vốn mà lại có nhiều tiền. Mà đúng là từ ngày làm đại lý bảo hiểm của công ty TNHH Bảo hiểm Han., cô ấy nhiều tiền thật. Chứ trước đây cũng làm kinh tế thuần nông, nhà có vài sào ruộng, thu nhập chẳng đáng bao nhiêu”.

Hệ thống cấp bậc và chi trả hoa hồng của một đơn vị bảo hiểm

Bà Nguyễn Thị A.H tốt nghiệp ĐH. Kinh tế Quốc dân, từng tham gia khóa đào tạo đại lý của một công ty bảo hiểm có tiếng. Song bà A.H chỉ bán khi có người thân, quen nhờ chứ bà không chủ động mời chào ai. 

Trước câu hỏi: “Bản chất của hoạt động bán bảo hiểm có phải là đa cấp không?” bà A.H thẳng thắn: “Hiện tại thì đúng thế vì những sản phẩm của bảo hiểm đều thuộc sản phẩm vô hình, của tương lai chứ không phải ở hiện tại và không hiện hữu. 

Nên để tiêu dùng được nó, người ta phải xây dựng trên mối quan hệ lòng tin - có lòng tin cộng với nhu cầu được khởi phát. Mà một người lạ, bỗng dưng gặp thì làm sao có đủ tin tưởng để mua bán ngay? 

Giá trị sản phẩm bảo hiểm lại thường cao chứ không như bó rau, kí thịt. Thế nên người ta thường phải dùng người quen để tiêu dùng trước, sau đó xây dựng mạng lưới người quen - cấp dưới, người quen - tiêu thụ”.

Bà A.H cho biết thêm: “Đại lý phải bán bảo hiểm - thậm chí bằng mọi giá vì thường chiết khấu (“hoa hồng” cao. Nếu bán được một sản phẩm - ký được một hợp đồng là đại lý được hưởng từ 25% - 35% giá trị phí đóng năm đầu của người mua. 

Ví dụ hợp đồng của bạn là 20 triệu đồng/năm. Thì nghiễm nhiên tôi được hưởng gần 7 triệu từ số tiền năm đầu tiên bạn đóng. 

Một tháng tôi bán được ba sản phẩm như vậy, thì nghiễm nhiên tôi có 20 triệu đồng - bằng với mức lương trung bình của một trưởng phòng hiện nay. 

Bên cạnh đó, nếu cấp trên của tôi (chẳng hạn) đang trong thời kỳ thi đua thì tôi còn được thưởng thêm.

Họ cũng muốn chính người mua trở thành đại lý, vì ví dụ khi tuyển được 3 - 5 đại lý cấp dưới (tùy yêu cầu từng công ty) thì tôi sẽ lên cấp quản lý. 

Khi đó, tôi được hưởng các khoản như sau: Đại lý được hưởng từ 25% - 35% thì tôi được hưởng 50% con số của đại lý. Nếu các đại lý tôi tuyển đều hoạt động tốt, có hợp đồng bảo hiểm thì tôi còn được thêm một khoản cố định từ 1-3 triệu đồng/tháng… 

Nếu 3 tháng không ký được hợp đồng nào thì mã đại lý bị mất và đại lý đó coi như là người mới, phải học lại từ đầu. Đó cũng là lý do khiến các đại lý “săn mồi” bằng được”.

 

Nhóm phóng viên
Link gốc