Muôn vàn thủ đoạn lừa người dân nghèo tham gia bảo hiểm nhân thọ

06/10/2021 06:12:00 Nhóm phóng viên
TSO-Đại đa số các nạn nhân sinh sống tại các làng quê, mua bảo hiểm từ chính người hàng xóm láng giềng của mình. Mô tuýp chung đều là: Nghe đại lý - hàng xóm mời chào, thỏa thuận miệng rồi ký vì tin tưởng chứ không ai đọc lại hợp đồng. Đại lý thì người vỡ nợ bỏ trốn, người rút khỏi mọi hoạt động bảo hiểm; lại có người vẫn ung dung tiếp tục “săn mồi” vì nạn nhân nghĩ đến tình làng nghĩa xóm nên không làm cho to chuyện.

LTS: Thời gian qua, không ít nạn nhân phản ánh đến chúng tôi việc mình thấy bị lừa khi mua bảo hiểm. Có người sau 10 năm đóng đầy đủ, số tiền rút tiền về còn không đủ tổng số tiền đã đóng.

Có người mua bảo hiểm đề phòng ốm đau bệnh tật, đến khi đi viện về cũng nhận được 900.000đ; nhưng 2 năm sau, gửi giấy ra viện và bệnh án thì nhận được giấy báo… hủy hợp đồng…

Đáng nói, dù không có tên trong danh sách các công ty đa cấp được cấp phép hoạt động tại Việt Nam; song nhiều người cho rằng bản chất của hoạt động bán bảo hiểm vẫn là đa cấp.

Không ít đại lý vì chiết khấu hợp đồng khá cao, vì phải duy trì mã số đại lý của mình mà gần như tìm mọi cách để khách hàng - cũng chính là những người thân quen của mình ký vào hợp đồng bảo hiểm.

Đóng hơn 40 triệu “để dành”, sau 10 năm rút về được 33 triệu

Từ năm ngoái đến nay, câu chuyện “bị bảo hiểm lừa” vẫn xôn xao khắp các xóm của xã Nam Dương, H. Nam Trực, tỉnh Nam Định. Mọi sự bắt đầu từ việc cuối năm 2020, bà Vũ Thị Hoạt (thôn Bái Dương, xã Nam Dương) đáo hạn hợp đồng bảo hiểm nhân thọ. Bà Hoạt cho biết, năm 2010, bà có mua hợp đồng bảo hiểm của Công ty Bảo hiểm Nhân thọ Pru. có trụ sở chính tại Vương quốc Anh.

Gói hợp đồng Bảo hiểm Giáo dục Phú - An Gia Thành Tài với hồ sơ yêu cầu bảo hiểm nhân thọ của bà Hoạt do đại lý Trần Văn Thể cung cấp.

Năm đó, bà Hoạt đang là giáo viên mầm non, thấy “Bên bảo hiểm về xã tổ chức hội thảo mấy buổi ấy, tôi cũng đi dự. Buổi chiều người ta hỏi, tôi bảo tôi còn đang phân vân thì tối họ đã mang hợp đồng đến nhà tôi rồi” - bà Hoạt kể. 

Khi đó bà Hoạt 50 tuổi, nghĩ đơn giản là mỗi năm đóng hơn 4 triệu đồng, thì mười năm sau có tiền cho con trai Chu Công H. đi học đại học. 

Tiền ấy coi như bà để dành, lại nghe đại lý bảo hiểm nói hay quá, bao nhiêu là quyền lợi, sau mười năm còn có một khoản lãi kha khá; và quan trọng, ông Thể - đại lý trao đổi với bà là người cùng xã chứ chẳng phải ai xa lạ nên bà tin và ký.

Ngày 24/09/2020, kết thúc 10 năm đóng bảo hiểm. Trước đó một tháng, bà Hoạt đến Văn phòng Công ty Bảo hiểm Nhân thọ Pru. ở TP. Nam Định để hỏi thủ tục rút tiền về như đã thỏa thuận miệng từ năm 2010 với ông Trần Văn Thể. Tuy nhiên, đến tận lúc đó bà Hoạt mới biết hợp đồng của mình đến tận năm 2024 mới được đáo hạn và có lãi như ông Thể nói với bà. 

Thấy mình như bị lừa, bà Hoạt nêu yêu cầu muốn được rút theo đúng thỏa thuận là sau 10 năm. Tuy nhiên, số tiền mà bà nhận được chỉ là 33 triệu đồng chứ không phải hơn 38.8 triệu như trong hợp đồng. 

Bà Vũ Thị Hoạt thấy mình bị lừa khi 10 năm đóng hơn 40 triệu đồng, đến khi rút về chỉ được 33 triệu đồng (Ảnh: Minh Ngọc)

Bà Hoạt kể: Tôi lên mấy lần, mỗi lần lên lại gặp một người khác nhau. Tôi thắc mắc sao thực tế không như hồ sơ thì họ trả lời đấy chỉ là hồ sơ mô phỏng. Trong khi lúc ký, họ chỉ đưa cho tôi mỗi cái hồ sơ đấy thôi chứ có hồ sơ nào khác đâu”. Rồi “bảo vì tôi mua bảo hiểm, cô bảo vệ cho cả chồng, cả con, nên phải trừ đi cái tiền bảo vệ cho họ”.

Nhắc lại chuyện đó, bà Hoạt tự trách: “Mình không đọc hồ sơ thì mình phải chịu thôi. Dở cái là tôi tham gia hai gói. Một gói hưu trí, đóng 5.150.000đ/năm, đóng trong 10 năm, nốt năm nay là hoàn thành việc đóng tiền. Nhưng sau sự việc năm ngoái, tôi mới biết gói hưu trí đó, 10 năm sau khi tôi đóng hết tiền mới đến kỳ đáo hạn. Tôi tự bảo thôi cố đóng nốt năm nay rồi chờ thêm 10 năm nữa, chứ không vừa không được lãi lại vừa âm cả vốn”. 

Về đại lý - người hàng xóm Trần Văn Thể, bà Hoạt cho biết: Ông ấy vỡ nợ, hai vợ chồng trốn đi mấy năm mới về. Về thì ông ấy không làm đại lý bảo hiểm nữa, thế là mình bơ vơ giữa đường vậy thôi. Có gì thắc mắc lại phải lên TP. Nam Định, còn đóng tiền thì đóng qua một đại lý khác của hãng cũng là người trong làng”.

Mất tình làng nghĩa xóm vì tham gia bảo hiểm nhân thọ (Video: Bảo Linh)

Hợp đồng của người biết chữ lẫn không biết chữ đều do đại lý “ký thay”

Đã nhiều ngày qua, gia đình ông Đinh Quốc Chí, bà Đinh Thị Nụ xã Yên Hòa, anh Đinh Văn Mạnh xã Minh Lộc (H. Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa) tìm cách liên hệ với đại lý bảo hiểm tên Lê Thị Nam trong vô vọng. 

Dù nhà ông Chí và bà Nam cùng xã, nhưng vì nghĩ tình làng nghĩa xóm nên ông Chí không muốn to chuyện. 

Song tiền mất, tật mang, người đàn ông không biết chữ này vẫn muốn tìm gặp bà Nam để “môn ra môn, khoai ra khoai”: 

Vì sao ông Chí đi viện nhưng công ty lại cắt hợp đồng bảo hiểm và tại sao bà Nam lại “ký thay” vào hợp đồng bảo hiểm của ông Chí.

Năm 2016, có mấy người giới thiệu ông Chí mua bảo hiểm của của công ty TNHH Bảo hiểm Han. đến từ Hàn Quốc.

Ban đầu ông Chí không định mua, nhưng thấy trong xã cũng có nhiều người mua bảo hiểm, lại thêm trận ốm đi viện nên ông Chí nghĩ lại: Tiền nong ốm đau không có, thôi bớt chút tiền mua bảo hiểm phòng rủi ro. Thế là tư vấn ngày nào cũng đến. Trước khi mua, trong người tôi cũng có bệnh nặng, chảy máu trong, chảy máu dạ dày lên bệnh viện tỉnh rồi. Tư vấn nói nếu chú bệnh thế nay mai ngã bệnh vẫn được tiền của bảo hiểm. Họ động viên mãi, thế là tôi mua 10 năm, mỗi năm đóng 10 triệu đồng”.

Ông Đinh Quốc Chí (phải) không biết chữ nhưng vẫn có chữ ký tên trong hợp đồng bảo hiểm

Năm 2018, ông Chí nằm viện vì chảy máu dạ dày. Về nhà, ông xin giấy ra viện, bệnh án để gửi về công ty bảo hiểm, ông được nhận 900.000đ. Nhưng hai năm sau, tháng 11 năm 2020, ông Chí nhập viện. 

Khi về, ông làm giấy tờ như lần trước nhưng “công ty không chấp nhận, bắt làm hồ sơ bệnh án (họ hướng dẫn xin xã rồi gửi giấy lên huyện để làm hồ sơ). Sau đó công ty gửi giấy về báo hủy hợp đồng”. Điều đáng nói, mọi hồ sơ giấy tờ, ông Chí đều đưa qua bà Nam. 

Cũng như hợp đồng ban đầu của ông Chí đều do bà Lê Thị Nam. Lý do “tôi không biết chữ vì học ít”, “hợp đồng này có chữ ký nhưng không phải là tôi ký, tôi viết nguềnh ngoàng lắm không đọc được - ông Chí giải thích. 

Ngoài ông Chí, gia đình ông còn có mấy người chị vợ, trong xóm cũng có một số người. “Lúc mua là đông người mua lắm nhưng tôi là người đầu tiên phát hiện bị lừa”. Và đến khi bị cắt hợp đồng, là ông Chí đã đóng tiền 4 lần cho 4 năm. 4 lần đều là người hàng xóm - đại lý Lê Thị Nam đến thu tiền, song “có lần chỉ ghi sổ, có lần vừa ghi sổ vừa đưa biên lai. Có khi thu tiền cuối năm hoặc nửa năm mới lấy biên lai. Hiện nay vẫn thiếu 2 biên lai” - ông Chí cho biết.

Đặc biệt, không chỉ mình ông Chí vì không biết chữ nên đại lý “ký hộ”, mà ngay cả những người không mù chữ như bà Đinh Thị Nụ cũng “không được ký, “bọn” làm tư vấn ký thôi. 

Tôi biết viết chữ nhưng đây không phải chữ của tôi. Tôi cũng không nhớ ai ký, chỉ biết là nhân viên bảo hiểm mang đến. Tôi đóng bảo hiểm được 2,5 năm - khoảng 37,5 triệu đồng rồi”. 

Hay như anh Đinh Văn Mạnh, khi mới nói với bà Lê Thị Nam việc muốn mua bảo hiểm theo lời giới thiệu của ông bố vợ Đinh Quốc Chí, bà Nam làm mà không có bất kỳ trao đổi, bàn luận gì với anh. 

Anh Mạnh cho biết: “Tôi đồng ý mua thì bà Nam tự làm hồ sơ cho tôi. Lúc bà Nam đưa hợp đồng cho tôi, tôi còn bận công việc của một lái xe nên không xem. Sau đó tôi xem thì không có chữ ký nào của tôi, tự bà Nam ký lấy, không có gì liên quan đến chữ ký của tôi hết”.

 

 

Nhóm phóng viên
Link gốc